Sau hơn nửa ngày, cuộc thám hiểm hầm ngục cuối cùng cũng kết thúc. Tất cả học sinh đều đã hoàn thành phần thực hành và tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi của buổi chiều.

“Sắp đến giờ rồi nhỉ?”

Trong một căn phòng ký túc xá ở khu chỉ dành cho hoàng tộc và quý tộc cấp cao, một chàng trai tóc đỏ đang nôn ra một thứ chất lỏng màu đỏ đen từ miệng. Đó là Jeralis Gran Ignite.

“—Ugh, gah…”

Không thể xác định rõ đó là máu hay gì trong căn phòng với ánh sáng mờ ảo như vậy.

Thứ mà anh ta vừa nôn vào cái xô gần đó khiến nó rung lắc vô cùng mạnh. Thứ bên trong nhìn có vẻ giống với một cơ quan nội tạng.

“Dù đã chứng kiến cảnh này nhiều lần nhưng vẫn thấy tởm không chịu được.”

“E-Em xin lỗi...”

Tôi quăng cho Jelasis một chiếc khăn khi thấy hắn đang lau miệng bằng tay áo.

“Đã nói bao nhiêu lần là không được lau bằng tay áo rồi? Đừng bắt chị phải bỏ tiền ra mua thêm đồ cho cậu nữa.”

“E-Em xin lỗi…”

Jeralis nhận lấy chiếc khăn để lau, trong khi cứ mồm cứ liên tục xin lỗi.

Chiếc khăn giờ đã bị nhuốm đầy cái màu sắc kỳ dị kia, và dù có giặt bao nhiêu lần thì nó cũng không trắng lại được. Chỉ còn cách đốt đi thôi.

“Thế đã lấy được thánh vật chưa?”

Đây là lý do mà tôi tìm đến phòng của Jeralis lúc này.

Jeralis mất một lúc mới dám trả lời câu hỏi từ tôi.

“…X-xin lỗi, em đã không thể lấy được nó.”

“Đồ ngu! Đồ ăn hại!”

Cơn giận khiến tôi sút thẳng vào khuôn mặt thảm hại vì vừa nôn mửa của Jeralis.

Đúng là một thằng phế vật mà.

Tôi tiếp tục xả giận vào Jeralis khi thấy cậu ta không có dấu hiệu phản kháng lại.

“Em xin lỗi! Em xin lỗi! Em xin lỗi!”

“Cậu chỉ biết nói mỗi câu đó thôi à? Đúng là không được tích sự gì cả!”

Sau khi đã chán việc xả giận với cơ thể của hắn, tôi mới ngồi xuống ghế rồi vắt chéo chân lên hỏi.

“Vậy, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

“Em đã bị ngăn cản.”

“Ai ngăn cản cơ? Ở đâu? Bằng cách nào? Chị đang hỏi cậu đấy!”

Việc đoạt lấy thánh vật là vô cùng cần thiết để tôi có thể tiếp tục đóng vai nhân vật chính trong thế giới này.

Vì vậy, tôi đã sai Jeralis đi lấy, nhưng mà cậu ta lại thất bại là sao chứ?

Kể cả khi đã sử dụng quỷ dạng mà vẫn không thể lấy được nó ư?

Hắn chắc chắn phải biết rõ về cốt truyện của thế giới này nên mới đến tìm thánh vật đó.

Có lẽ hắn cũng là một kẻ chuyển sinh giống như tôi.

“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Đi chết đi tên khốn!”

“Tay chị đang chảy máu đó ạ…”

Tôi chợt nhận ra móng tay của mình đã gãy.

Tôi đã căng thẳng đến mức vô thức làm việc này sao?

Không! Chắc chắn là không!

Bánh xe của số phận đang bắt đầu thay đổi rồi. Nhìn nó có vẻ chậm rãi và khá bình thường, nhưng mọi thứ đang quá mất kiểm soát rồi.

“Im mồm đi, đồ vô dụng. Cởi đồ ra mau lên.”

Tôi đứng dậy và bước tới gần Jeralis đang quỳ gối nãy giờ.

Cậu ta đang kiềm chế lại cơn đau, nhưng có vẻ là sắp hết nổi rồi.

Tôi cởi hết phần quần áo bị bẩn của Jeralis và bắt đầu kiểm tra vết thương cho hắn.

“Đau ở đâu? Nói nhanh đi.”

“Dạ, phần cổ ạ…Ư.”

Đúng như hắn nói, có một vết cắt rất sâu ở vùng cổ.

Tôi đặt tay lên cổ Jeralis và bắt đầu sử dụng ma pháp chữa trị. Cậu cắn chặt răng vì đau đớn.

“Tiếp theo là chỗ nào?”

“Tim và toàn thân ạ…A.”