“Này người đẹp, làm một ly không?”
Carola cảm thấy có ai đó vỗ lên vai mình. Ả khẽ chau mày, ngoái đầu lại.
Dưới ánh đèn vàng mờ của quán rượu, Carola trông thấy một tay lính đánh thuê trung niên, râu ria xồm xoàm, đang quan sát ả bằng ánh mắt thèm muốn.
Ả buông tiếng thở dài, sau đó giơ ngón giữa lên, nói mà chẳng thèm ngoảnh lại: “Xéo về nhà mà uống với mẹ ông đi… Còn nữa, bà đây không phải loại gái bán thân.”
Trong tiếng cười ầm ĩ của những người xung quanh, tay lính đánh thuê tái xanh mặt bỏ đi.
Giải quyết xong kẻ phiền phức, Carola mới đưa mắt nhìn về phía xa lần nữa.
Thật ra ả không phản cảm khi được đàn ông bắt chuyện, chỉ là phải xem người đó là ai.
Ví như cậu thiếu niên đang ngồi trước quầy bar kia.
Sở dĩ gọi là thiếu niên vì từ vóc người hơi gầy và sườn mặt thi thoảng khẽ nghiêng về phía bên này của cậu ta, có thể đoán rằng tuổi tác cậu ta không lớn, thậm chí vẫn còn là trẻ con. Trên bàn của cậu thiếu niên có mấy chai rượu rỗng. Tuy đã ngà ngà say nhưng cậu ta vẫn uống không ngừng, như thể có chuyện gì đó phiền lòng khó mà quên đi được.
Tất nhiên, quan trọng ở chỗ, cậu thiếu niên đó có mái tóc tuyệt đẹp đen tuyền như mực. Cho dù mái tóc hơi rối và xoăn nhẹ, nhưng đó là biểu tượng của dòng dõi quý tộc Đế quốc Saint Roland.
Mặc dù không biết cậu thiếu niên ấy cụ thể thuộc gia tộc nào, nhưng nhìn đôi ủng được làm thủ công bằng da hươu hết sức tinh xảo dưới chân cậu ta, có thể đoán rằng gia cảnh của cậu thiếu niên vô cùng giàu có.
Là một kẻ hoàn hảo để trở thành “con mồi”.
Trên thực tế, hôm nay đã là ngày thứ ba cậu thiếu niên đó dừng chân ở quán rượu này. Theo quan sát mấy ngày qua, Carola đã mường tượng ra được phần nào sự thật.
Cậu thiếu niên ắt hẳn đã xảy ra mâu thuẫn với gia đình nên giận dữ bỏ nhà đi. Kết quả cậu ta phát hiện thế giới bên ngoài tàn khốc biết mấy, song lại không muốn nhượng bộ nên mới lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, đành phải mượn rượu giải sầu.
Trong mắt ả, lũ nhóc quý tộc chưa trải đời thế này chẳng khác nào những con dê béo, vừa tươi rói vừa thơm ngon.
Nghĩ đến đây, Carola không kìm được nỗi phấn khích trong lòng. Ả một hơi uống cạn ly rượu nho, sau đó đứng dậy, thong thả tiến về phía quầy bar.
“Không mời tôi uống một ly à?”
Ả ngồi xuống bên cạnh cậu thiếu niên tóc đen một cách tự nhiên.
Cậu ta không tỏ ra bất ngờ lắm, chỉ búng tay ra hiệu với bartender: “Cho quý cô đây một ly Amber.”
Amber là loại rượu đắt tiền nhất ở đây, một ly mười mấy đồng bạc, chỉ có kẻ coi tiền như rác mới gọi.
Thấy vậy, Carola khẽ nở nụ cười quyến rũ: “Tôi tên Carola, còn cậu?”
“Điều ấy có quan trọng không?”
Cậu ta không lạnh lùng, nhưng cũng chẳng dễ mắc bẫy như tưởng tượng… Là do sự thận trọng của quý tộc chăng?
Nhận lấy ly rượu được bartender đẩy tới, Carola nhấp nhẹ một hớp, lưỡi hồng khẽ liếm khóe môi, đầu gối như có như không cọ vào đùi cậu thiếu niên.
Rượu vào là lúc con người dễ bén lửa tình nhất. Tận dụng bầu không khí này, Carola vừa định mở miệng nói gì đó, cậu thiếu niên kia lại lên tiếng trước.
“Nếu đã uống ly rượu này thì tôi có vài điều muốn hỏi cô đây.” Cậu ta đặt ly rượu trong tay xuống, nhìn thẳng vào Carola, “Quý cô, hôm nay đã là ngày thứ ba cô trốn trong góc khuất để nhìn lén tôi.”
“Nếu được, làm ơn cho tôi một lời giải thích hợp lý.”
Bị phát hiện rồi à?
Carola vốn còn hơi đắc ý, lúc này đây hồi chuông cảnh báo chợt rung lên trong lòng.
Song việc đã đến nước này, ả cũng không thể bị lật tẩy chỉ vì một câu đơn giản như vậy được. Vì thế ả khẽ nghiêng đầu, mặc cho mái tóc dài màu hạt dẻ xõa xuống, nửa đùa nửa thật hỏi: “Bởi vì… cậu đẹp trai?”
Đây là sự thật.
Nói một cách công bằng, cậu thiếu niên trước mặt là kiểu người có thể gây được thiện cảm của người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mặt mũi tuấn tú, phong thái cao quý, đôi mắt xanh lam như ngọc, khóe mắt hẹp dài có một nốt ruồi lệ điểm xuyết, chẳng những không làm hỏng vẻ đẹp của cả khuôn mặt mà còn tôn lên khí chất mềm mại thâm sâu.
Tỳ vết duy nhất trong vẻ đẹp đó là quầng thâm dưới mắt cậu ta khá đậm, có lẽ do chơi bời gái gú quá độ nên dẫn đến sức khỏe suy nhược. Tuy nhiên, điều này lại đúng với ý muốn của Carola.
Nghe xong lời giải thích của ả, cậu thiếu niên tỏ vẻ “Ài, đúng là đàn bà” rồi thu ánh nhìn lại.
Oắt con này… Carola đọc hiểu ánh mắt của cậu ta, khóe miệng giần giật.
Tuy nhiên ả ngay lập tức vờ vĩnh bày ra vẻ mặt tủi thân: “Cậu… cậu không nghĩ tôi là gái bán thân đấy chứ?”
Bộ dạng “thấy mà thương” này đủ để khiến cho bất kỳ người đàn ông lòng dạ sắt đá nào cũng phải xuống nước dỗ dành. Nhưng cậu thiếu niên trước mặt… rõ ràng không phải một người bình thường.
“Chẳng lẽ không phải à?”
Nghe thế, sắc mặt Carola hơi sa sầm.
Trên thực tế chỉ có bản thân ả hiểu rõ, suốt bao năm lăn lộn trong khu ổ chuột của thành phố biên giới này, chưa từng có gã đàn ông nào may mắn leo được lên giường của ả.
Không đợi ả trả lời, cậu thiếu niên nói tiếp.
“Thật ra mỗi người trong chúng ta ai cũng đều đi bán một thứ gì đó.” Cậu ta cất giọng không nhanh không chậm, “Chỉ là mặt hàng mỗi người đem bán khác nhau mà thôi.”
Lửa giận vừa mới bùng lên trong lòng Carola bỗng chốc tắt ngúm. Chẳng những thế, sau khi suy nghĩ cẩn thận, ả thậm chí còn thấy lời của cậu ta rất có triết lý.