Act 4-2: Thiếu Hụt Nhân Lực

Trans: Midz

Edit: Snökari

「Lọ thuốc hồi phục cấp thấp đã được bán với giá 10 tỷ oars!」

Felis, người đang ngồi cạnh Rose đã phun sạch trà sau khi nghe Rinrin, người vừa mới báo cáo lại thành quả một cách đầy tự hào và đưa tay ra làm dấu hiệu chữ V.

「M-M-MƯỜI TỶ OARS!!?」

Rose, dù đang ngồi cạnh Felis vẫn hỏi lại với giọng điệu run rẩy, và cố gắng nhấp một ngụm trà trong khi duy trì vẻ mặt chẳng mấy bất ngờ, như thể cô ấy đã dự đoán trước được điều đó sẽ xảy ra.

Có lẽ bởi vì Zack chẳng hứng thú đến vấn đề này, cậu ta ngáp rõ to trong khi nghe báo cáo. Lạy chúa, chắc chỉ có đánh nhau mới làm cậu ta hứng thú mà thôi. Chà, cái tính đó giống hệt như Asta, mọt sách suốt ngày cắm đầu vào mấy trang giấy.

「Mười tỷ sao, haiz. Ngay cả khi khấu hao số tiền đó cho những chi phí bao gồm: bảo trì, lương nhân công, và tiền lợi nhuận cho Đào Gia, chúng ta vẫn có thể triển khai dự án mới với số tiền 4 tỷ oars còn lại. Và nhân tiện khi nhắc đến nó, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đề cập đến vấn đề cấp hiện tại của chúng ta,

thiếu nhân lực.」

Nhân lực hay còn gọi là ―― Nguồn lao động. Một trong những nhân tố quan trọng nhất trong một nền kinh tế. Đây chính là điều mà thị trấn Ket Guy này thiếu nhiều nhất. Thứ nhất, ngoài việc hạn chế số lượng lọ thuốc được bán ra thị trường, sẽ cần có một dự án khác để thúc đẩy nền kinh tế ở nơi này. Tôi đã lên vô số kế hoạch để chuẩn bị cho dự án mới đó. Tiếc thay, nhân lực lại là yếu tố thiếu sót trầm trọng.

「Chính xác, 【Huyết Nha】đang làm công việc trị an và 【Lạc Lâm】đang tham gia vào hoạt động xây dựng, chúng ta không thể phân bổ thêm nhân lực để triển khai dự án mới. Điều tương tự như vậy với tám mươi thành viên của Phong Miêu. Ngay cả khi chúng ta tiến hành dự án mới, chúng ta vẫn thiếu nhân lực trầm trọng.」

Không có gì tệ hơn đối với những thường dân khi họ có một lãnh chúa vô dụng. Chỉ có lý tưởng mà không thực thi hóa thì chỉ có vứt. Do đó, Rose đã dành một ít thời gian để đọc những cuốn sách về quản trị kinh doanh mà tôi kiếm được trong ngục tối, những cuốn mà bản thân tôi đã tự tay chọn lọc. Không ngoài mong đợi, Rose đã tiếp thu đống kiến thức đó nhanh như chớp.

「Quả thực, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gia tăng dân số.」

Cần ít nhất vài chục nghìn người để có thể triển khai được những dự án mà tôi đã lên kế hoạch. Mặc dù không còn cách nào khác ngoài việc tập trung toàn bộ những cư dân từ các khu vực khác vì vùng Cực Đông hoàn toàn là vùng đất hoang. Chúng tôi sẽ không phải lo lắng về những vấn đề khác nếu tập hợp được đủ số cư dân.

「Kai, anh có ý tưởng nào không?」

「Xin lỗi, không có.」

Rose nhìn tôi với ánh mắt thất vọng, khi nghe được lời phủ nhận vừa rồi.

「Thật sự là như thế không?」

Cô ấy hỏi lại, khuôn mặt của cô ấy tràn ngập sự nghi ngờ.

Này, cô biết mà, tôi chẳng phải đấng toàn năng. Tôi cũng có giới hạn của riêng mình.

「Đúng, vấn đề lần này khá là nghiêm trọng. Tiếc thay, tôi không nghĩ được ra cách giải quyết bình thường nào cho chuyện này.」

Tôi chìa tay mình ra và nún vai, để cho cô ấy biết được rằng bản thân tôi đang thành thật đưa ra kết luận cho việc này.

「Nếu vậy thì việc tiếp tục kêu gọi những người ở thế giới ngầm đến đây giống như anh đã làm thì sao?」

Felis chỉ ngón tay thẳng về phía ba vị vua ở thế giới ngầm khi cô ấy đề xuất ra ý tưởng trên.

「Phản đối.」

Đề nghị của cô ấy bị bác bỏ ngay tại chỗ.

「Tại sao? Nó cũng có vẻ là một ý tưởng cho quý cô lãnh chúa của tôi đây mà?」

「Bởi vì tình hình của chúng ta đã khác so với trước đó.」

「Đúng vậy. Thị trấn này đã trở thành mục tiêu của những người thuộc thế giới ngầm do công thức làm thuốc là bí mật nội bộ. Chưa kể đến việc 【Đào Gia】liên quan mật thiết đến nơi này. Kế hoạch đó giống như một canh bạc, gián điệp từ các tổ chức khác có thể lẻn vào, không thì, những kẻ đê tiện bị lòng tham làm mờ mắt cũng có thể gia nhập vào cuộc chiến này. 」

Rinrin nói rất đúng, thông tin về nơi này đã được lan truyền rộng rãi trong thế giới ngầm và nằm trong túi của những người môi giới thông tin. Nó sẽ sớm đến tai những thương gia giàu có, kẻ có quan hệ với thế giới ngầm. Tuyển dụng thêm bất cứ ai từ nơi đây vào lúc này chẳng khác gì mở cửa đón chào gián điệp của tổ chức khác. 」

「Xem chừng vấn đề thực sự nghiêm trọng.」

Lucas nói ra lời nhận xét đầy nặng nề trong khi nằm úp mặt xuống bàn.

「Đúng vậy, nó rất nan giải. Trước hết, bọn họ không được liên quan đến bất cứ tổ chức nào. Ý tôi là, con người nào sống trên mảnh đất này mà không có liên hệ với một tổ chức chứ? Kể cả nếu chúng ta tìm được ra một tổ chức phù hợp, bọn chúng cũng chỉ là những kẻ sắp giải tán đội ngũ của chính mình.」

「Nhưng mà, trước đó anh đã nói rằng 『cách giải quyết bình thường』.Do đó, chắc anh đã có ý tưởng nào đó dị thường, đúng không?」

Khi Felis hỏi lại Kai như vậy, Rose ngẩng đầu lên lắng nghe.

「Chà, đó cũng chẳng phải là cách dị biệt gì cả. Tất cả chúng ta cần phải làm là tiếp cận những người có đặc điểm khác so với “Tiến hóa tự nhiên”.」

「Và đó là?」

Tôi bước ra xa chỗ của Rose, người mà vừa mới đưa mặt cô ấy sát gần về chỗ của tôi đầy bất ngờ,

「Chúng ta chỉ cần mời Quỷ tộc ở phía Bắc. Tôi nghe nói rằng Quỷ Tộc là những kẻ đang sống ở phía Bắc của khu rừng này đang phải chịu cảnh nghèo đói khắc nghiệt tại khu vực đó. Họ chắc chắn sẽ đồng ý lời mời của chúng ta, nhưng vấn đề khó hơn chính là Quỷ Tộc đang sống dưới thời đại chịu sự cai trị của một trong Tứ Đại Quỷ Vương, Aldebaran.」

Tôi tóm tắt lại ý tưởng “ dị biệt” của mình với cô ấy.

「Anh nghiêm túc đấy à?! Amelia là nơi đang chiến tranh với Quỷ tộc. Việc chấp nhận Quỷ tộc làm cư dân vào thời điểm này chẳng khác gì tuyên chiến với quốc gia— không, với toàn bộ nhân loại!」