Myra nheo mắt, chăm chú nhìn vào Karami.

Từ anh ta, cô cảm nhận được luồng khí tà ác mà trước đó không hề có. Luồng khí đó rất giống với năng lượng tỏa ra từ quái vật.

Mắt cô đảo một vòng quanh hiện trường.

Nhìn những xác quái vật nằm la liệt xung quanh, cô đoán anh ta đã kiếm được vài chiến lợi phẩm.

Tuy nhiên…

“Tôi phải kiểm tra đồ của anh.”

Luồng khí tà ác này…cô phải kiểm tra mức độ ảnh hưởng của nó.

Nhưng Karami lại chần chừ, không chịu giao ra cuốn sách ma thuật.

“Sao tôi phải làm thế? Cô nương đây là muốn trả thù cho lần trước à?”

“Chắc là anh nghĩ nhiều đấy. Chuyện này với chuyện ở quán rượu là hai chuyện khác nhau hoàn toàn nhé. Vật phẩm thu được ở ngục tối thường chứa năng lượng hắc ám, vậy nên theo quy định của Hội, chúng tôi phải xác minh tính an toàn của những thứ đó. Vừa hay tôi ở đây, nên tôi muốn kiểm tra ngay bây giờ.”

Quy định này Karami quả thực không biết gì.

Với lại, anh cũng chẳng có ý định kiếm sống bằng nghề mạo hiểm giả, thành ra cũng không quan tâm mấy quy định làm gì cho mệt người.

“Rồi cô có trả lại cho tôi không?”

“Nếu giải quyết được bằng thanh tẩy thì xong việc chúng tôi sẽ trả lại. Nhưng nếu không, thì chúng tôi sẽ tịch thu. Không thể để những vật phẩm nguy hiểm trôi nổi ở bên ngoài được. Hội sẽ xử lý những thứ như vậy theo cách hợp lý.”

“Còn khoản bồi thường thì sao?”

“Từ khi nào mà có chuyện bồi thường chứ? Đúng ra anh phải biết ơn vì chúng tôi đã bảo vệ cái mạng của anh đi. Mà đúng hơn, không phải anh mới là người nên trả tiền để chúng tôi kiểm tra sao?”

Vãi, ăn cướp giữa ban ngày à.

Suýt chút nữa Karami thốt ra câu chửi thề, nhưng may là kìm lại được. Vật phẩm trong ngục tối có giá trị khác hoàn toàn so với vật phẩm phổ thông.

Một số thì chẳng có giá gì, số khác thì có giá bằng vàng.

Lấy đi một vật phẩm như thế chỉ vì nó có năng lượng ma quỷ, thậm chí cũng chẳng có bồi thường à? Khác quái gì đòi tiền chủ nhà lúc đào sân nhà người ta để khai quật hiện vật cổ đâu.

Nếu không có vấn đề gì thì không sao, nhưng quyển sách này lại do một Goblin Shaman rơi ra mới khổ chứ. Đã thế nội dung trong cuốn sách là ma thuật thao túng linh hồn.

Để khẳng định nó có nguy hiểm hay không thì…khó nói lắm. Lỡ như có gì bất trắc, quyển sách bị tịch thu thì kế hoặc thả tự do hoàn toàn cho Mirabelle coi như đi tong.

“Chà…Bây giờ đưa ra thì…khó cho tôi quá. Cô cho chúng tôi chút thời gian được không?”

Một khi Mirabelle học được ma thuật , thì quyển sách lúc đó coi như vô dụng. Khác với trò chơi, chỉ cần click một cái là xong, là hiện thực nên sẽ tốn chút thời gian.

Anh không chắc sẽ mất bao lâu, nhưng với tài năng của Mirabelle thì không quá lâu đâu. Cùng lắm sẽ mất vài ba ngày.

Nhưng Myra lại không chấp nhận ngoại lệ, cô lắc đầu kiên quyết.

“Không là không. Chính việc xin thêm thời gian của anh lại càng đáng ngờ. Có vẻ anh biết mình đang giữ thứ gì nhỉ?”

Myra mạnh mẽ tiến về phía trước.

Tâm trí Karami rối bời.

Không lẽ phải đánh nhau ở đây?

Nếu phải đánh thật thì không thể thiếu Mirabelle, tuy nhiên bây giờ cô không ở trạng thái tốt nhất. Không có gì đảm bảo chiến thắng nếu chiến đấu.

Nếu vậy thì…

“Chậc, con quái kia vẫn chưa chết à?”

Karami chỉ tay về phía sau những giáo sĩ. Ngay lập tức, tất cả đều quay đầu lại.

Karami liền nhanh chóng đặt tay lên viên đá dịch chuyển xuất hiện sau khi đánh bại con boss. Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác lơ lửng như lúc bước vào ngục tối bao trùm lấy cơ thể họ. Một tiếng rít vang lên và cả hai biến mất khỏi ngục tối.

“Hả? Tên khốn đó!?”

Chuyện xảy ra nhanh đến nỗi mọi người không kịp phản ứng, Julius lên tiếng hỏi Myra.

“Thế giờ sao?”

Myra tức tối gãi đầu.

Cô đã sẵn sàng để khoan dung cho thái độ trước đó của anh ta, cũng đã định nhắm mắt làm ngơ món đồ đó trừ khi nó đặc biệt kỳ lạ. Nhưng nếu anh ta chạy thì mọi chuyện đã khác.

“Bắt họ lại để thẩm vấn. Nhớ đừng quá thô bạo.”

***

Cả hai được dịch chuyển đến lối vào ngục tối, một cánh đồng xanh tươi chào đón họ trở về.

“A! Là ông đẩy tôi lúc này này!”

Và Karami lại chạm mặt nhóm mạo hiểm giả nhiệt huyết trước đó. Cậu bé trong tổ đội kia ngay lập tức nhận ra và chỉ vào anh.

Ê, mày bảo ai là ông chú đấy? Thằng ranh con mất nết.

Anh muốn cãi lại, nhưng tính hình quá cấp bách, vả lại nhìn khuôn mặt sưng vù của cậu bé khiến anh có chút áy náy.

Karami bế Mirabelle trên tay, phóng hết tốc lực về thành phố. Dù anh chạy không nhanh hơn mấy nhóc tỳ ở quê là bao, nhưng có còn hơn không.

Phải đi đâu bây giờ?

Trốn cũng chẳng ích gì. Muốn đi nơi khác hai người vẫn phải dùng xe ngựa.

Thời gian là vàng là bạc. Nếu thành phố nhận được thông tin và ban hành lệnh truy nã lẫn tăng cường bảo mật thì phiền phức lắm.

Nghĩ vậy, Karami quyết định trở lại Delphine trước khi chuyện đó xảy ra.

Lúc Karami đến cổng thành Delphine.

“Đứng lại! Ngươi nghĩ mình đang đi đâu thế?”

Nhưng người gác cổng đột nhiên chặn đường họ. Chín là người đã nhận tiền vàng của Karami lúc trước. Karami cũng nhớ mặt anh ta, nên anh không hiểu vì sao mình bị cản đường.

“Ngài nói gì vậy? Lần trước ngài đã nhận vàng của tôi rồi mà.”

“N-Người! Sao ngươi dám nói những lời xúc phạm đó hả!? Ngươi nói người sống bằng lương của lãnh chúa như ta đây lại nhận tiền của ngươi sao?”

Rặt một lũ khốn nạn.

Một con lợn hốc như giếng sâu không đáy, miệng thì lảm nhảm trong khi thời gian lại eo hẹp.

Một đồng vàng vẫn không đủ à?

Đó là lý do vì sao dù lỗ anh vẫn phải chi tiền. Những lúc như này keo kiệt chỉ phản tác dụng thôi.

Karami vội vàng lấy một đồng vàng và đặt vào tay tên lính gác, hắn ta cầm lấy nhưng vẫn không cho hai người đi qua.

Hắn ta chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Karami đang bối rối.

Suy nghĩ của Karami dừng lại, anh hiểu lý do của cái nhìn đó. Thế là anh lại lấy thêm hai đồng vàng và đặt vào tay tên đó.

Chỉ lúc đó, tên lính gác mới gật đầu hài lòng.

“À à, ra thế. Giờ thì ta nhớ rồi. Ngươi là tên buôn nô lệ lần trước nhỉ? Ta vừa nhớ ra. Thôi, vào thành đi.”

Karami hướng ánh mắt chửi rủa về phía hắn ta. Ngay lúc anh định thở phào…

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Xa xa ở phía cánh đồng.

Một trận động đất làm rung chuyển cả vùng. Cỏ dại bay tứ tung, bụi đất mù mịt.

Tất cả những thứ đó như đuổi theo một bóng người đang phi về phía anh, không hề để tâm đến tà áo trắng đã xộc xệch từ lúc nào.

Như sức mạnh của một con bò tót đang lao đến, mặt đất rung lắc giữ dội.

Karami vô thức nuốt nước bọt.

Điên thật rồi.

Cứ như chứng minh đây là thế giới giả tưởng, sức mạnh của nữ tu sĩ kia quả thực siêu phàm.

Nếu họ bị bắt thì…không có sau đó nữa.

Muốn sống, thì phải chạy.

“Phần còn lại mong ngài lo liệu nhé. Tôi mong số tiền mình bỏ ra là xứng đáng.”

“C-Cái gì cơ?”

Karami vứt hết hậu quả cho tên lính gác gánh hộ. Đúng lúc này, Mirabelle nãy giờ nằm trong vòng tay anh cuối cùng cũng cử động. Tình trạng của cô bé đã đỡ hơn lúc họ cách xa những giáo sĩ.

“C-Chủ nhân!?”

“Haha, em ngủ có ngon không, Mirabelle?”

“C-Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Có mấy tên tự nhận là môn đồ của Chúa đang cố cướp đồ của ta ấy mà. Đó là món quà mà ta muốn tặng cho em đó.”

Mirabelle chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác.

Có người tính cướp đi món quà mà Chủ nhân tặng mình ư?

Sao chúng dám!?

“Xin ngài hãy thả em xuống. Để em dạy cho lũ người kia một bài học.”

“Hahaha, ta cũng muốn lắm chứ. Nhưng mà giờ em chưa có đủ sức đánh lại giáo hội đâu bé à. Bây giờ, giải pháp tốt nhất là tìm cách cắt đuôi lũ người kia rồi lập kế hoạch cho tương lai…Thế thôi.”

Vấn đề là…Chúng tôi không thể trốn được.

Cứ đà này, sau mười giây chúng tôi bị tóm là cái chắc.

Phải chọn thôi.

“Em tự đi được chứ?”

“Được ạ.”

“Tốt. Thế thì từ bây già, chúng ta sẽ tách ra nhé.”

Karami thả Mirabelle xuống và đưa cho MIrabelle một cuốn sách.

Dương đông kích tây.

Dù sao, thứ mà mấy người kia muốn lấy là cuốn sách ma thuật này.

Nếu cả hai bị bắt và Mirabelle bị phát hiện là phù thủy thì sẽ là thảm họa. Thế nên anh quyết định giao cuốn sách này cho Mirabelle và để cô chạy trốn.

Anh quyết định mình sẽ bị tóm thay cho MIrabelle, chỉ cần anh câu đủ thời gian để cô bé học hết ma thuật trong đó là được. Xong chuyện thì anh có thể đưa họ cuốn sách đó.

“Bây giờ, quay đầu và chạy đi.”

“N-Nhưng…”

“Không cần lo cho ta. Chỉ cần đọc cuốn sách này, nắm vững ma pháp trong đó cho ta. Học xong rồi thì cầm cuốn sách tới tìm ta, rõ chưa?”

Mirabelle do dự, không muốn di chuyển. Trong khi đó, Myra càng ngày càng tới gần.

Nếu trì hoãn thêm thì công sức cả hai coi như thành công cốc. Karami biết rõ điều này nên anh quyết định hành động.

“Đây là lệnh, chắc em không muốn làm ta thất vọng…đúng chứ?”

“K-Không, em tuyệt đối không muốn!”

Mirabelle phủ nhận ngay lập tức, cô củng cố lại quyết tâm của mình.

Cô không được làm anh ấy thất vọng.

Cô không được làm mất giá trị của mình.

Nếu cô làm thế, thì biết bao giờ cô mới được cứu rỗi?

Nắm chặt cây trượng và sách ma thuật trong tay, cô quay đầu bước vào một con hẻm. Được một lúc, cô quay đầu nhìn lại, nhưng Karami đã biến mất theo hướng ngược lại.

Mirabelle nghiến răng, vội vã bước đi.

***

“Haa…Haa…”

Hơi thở đứt quãng, bước chân loạng choạng, Karami không thể chạy thêm được nữa. Bây giờ ngay cả đứng cũng khó khăn, cơ thể anh mất sức và ngã gục xuống đất, thở hổn hển.

Đầu anh đau nhức vì thiếu oxy.

Má, sao lúc đó mình không mua áo choàng tàng hình nhỉ?

Giờ nghĩ lại mới thấy cũng khả thi.

Điểm thì anh có thừa. Trừ khi anh đột ngột biến mất trước mắt họ, thì chẳng cần lo về việc bị mặt.

Không được, trước sau gì cũng bị bắt thôi.

Karami lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Áo choàng tàng hình chỉ dùng được trong 30 phút. Đã thế cool-down lại đến tận 24 tiếng, thành ra muốn dùng tiếp ngay lập tức là bất khả thi.

Anh cũng không thể thuê xe ngựa nếu tàng hình. Không bị nhầm là ma rồi bị trừ tà là may.

Karami tự trấn an mình rằng câu giờ cho Mirabelle học ma thuật mới là tốt nhất.

“Ái chà, anh chạy giỏi phết đấy. Chắc đây cũng không phải lần đầu đâu nhỉ?”

Một cái bóng phủ xuống Karami đang nằm bệt dưới đất.

Đó chính là Myra. Cô đang nở nụ cười rộng đến mang tai. Dù chạy nhanh đến mức để lại cả cơn lốc bằng bụi, chẳng có chút mệt mỏi nào hiện trên mặt cô cả.

Lạy chúa tôi, thế giới này khác quái gì hell mode với người buôn nô lệ đâu.

Karami thở dài bất lực.